Download
Họ và tên:
Điện thoại:
Email:
Tiêu đề:
   
anh.bmpbang.1.2.JPGfacebook.gif     youtube2f.png
Chat
Thứ Hai, 20/11/17 22:32:52 (GMT+7)
Blog của tôi
Hành trình đi tìm chữ 'DUYÊN CHỮA BỆNH".

Một bệnh nhân là một cô gái trẻ, năng động, chỉ vì đau khớp gối sau một chấn thương mà đã phải trải qua mấy lần phẫu thuật đau đớn và mang theo mình một gánh nặng tâm lý bệnh tật. Chỉ một ước mơ nhỏ nhoi là đi lại không đau đớn,  nhưng đó là cả một hành trình điều trị của cô nếu như không có chữ "DUYÊN".



Thân gửi bác sĩ Anh!

Lời đầu tiên xin được gửi tới anh lời chúc sức khỏe và lời cảm ơn chân thành vì những điều tốt đẹp từ anh, một người thầy thuốc hết lòng vì bệnh nhân, đã luôn lắng nghe và động viên em vượt qua những cơn đau.

Đã từ rất lâu em mới có lại cảm giác thoải mái về tinh thần và thoải mái trong mỗi bước chân của mình. Em viết có lẽ là rất dài và sẽ chiếm nhiều thời gian của anh. Những đó là những điều tận đáy lòng mà em một bệnh nhân tuy tuổi đời còn trẻ nhưng có những lúc đã buông xuôi và chấp nhận sự thật hiện tại, điều mà con người ta khi tuyệt vọng vẫn thường an ủi mình bằng hai chữ “định mệnh” .

Và lúc này đây có lẽ ông trời thương tình đã cho em được may mắn gặp được anh trên facebook.
Qua facebook, qua website em được biết anh rất giỏi và rất có nhiều kinh nghiệm trong việc khám và điều trị các bệnh về Y học thể thao và chấn thương chỉnh hình. Nhưng điều thực sự làm em bất ngờ là tấm lòng lương thiện và sẻ chia của anh với bệnh nhân. Em đã từng nghi ngờ liệu đó phải chăng chỉ là cách xả giao của bác sĩ khi anh luôn lắng nghe và cho những lời khuyên để vượt qua những cơn đau. Em nhớ mình đã từng nhiều lần kể cho anh nghe về bệnh tình về cách em tìm nghe những bài giảng của sư thầy về cuộc sống để mình thêm nghị lực vượt qua nổi đau.
Vì thấy anh lo lắng cho sức khỏe của mình mà nhiều lần em đã nói dối anh. Em nói chân em đã hết đau và hiện tại chân em đi lại rất tốt. Em đã chờ thời gian đủ để chân em thực sự tốt hơn khi đến gặp anh. Em muốn nói với người bác sĩ chưa từng một lần gặp rằng chân em đã tốt hơn rất nhiều, anh hãy yên tâm và không phải lo lắng cho em đâu.

Rồi em đã đến phòng khám Mỹ Quốc, được gặp anh ở ngoài đời, không phải thông qua những hình ảnh trên facebook khiến em thực sự bất ngờ. Anh trẻ và thật thánh thiện so với cảm nghĩ lúc đầu của em về anh.
Em hoàn toàn bất ngờ với cách khám và điều trị của anh. Em không thể ngờ những vấn đề nan giải, đau khổ của em mấy năm nay chỉ bằng những thủ thuật tinh tế của anh khi khám khớp gối mọi chuyện đã được giải quyết. Với chuyên môn và kinh nghiệm của mình anh đã chuẩn đoán ra nguyên nhân làm khớp gối em còn đau là do trong khớp gối em còn chút dịch viêm. Anh đã hút dịch viêm ra và cho thuốc điều trị hiệu quả nhanh mà ít tốn nhiều thời gian và chi phí.

Sau khi tập những bài tập anh hướng dẫn, em cảm nhận được sự thoải mái hơn trong từng bước đi của mình. Và cái cảm giác đau nhức ở khớp gối, lâu lâu lại xuất hiện mà không báo trước làm em mệt mỏi đến chán nản, đã biến mất.

Giờ đây, em thật sự cảm thấy mình may mắn và hạnh phúc vô cùng. Tuy muộn nhưng mình đã được anh khám và điều trị hiệu quả, để có được những giấc ngủ an lành đêm sau một ngày làm việc và học tập.

Nhớ lại những ngày này cách đây bảy năm về trước. Vẫn một ngày làm việc như bình thường, bỗng nhiên cái đầu gối của mình đau dữ dội và mình nhớ rằng khi còn học ở cấp 2 sau một lần nhảy thể dục mình đã bị té cái chân có sưng lên nhưng một hai ngày sau thì vẫn đi lại bình thường. Và từ đó tới nay do không chạy nhảy nhiều nên em cũng không thấy có dấu hiệu gì bất thường cả. Và lần này một cơn đau dữ dội chợt đến và em đã tới một bệnh viện lớn của thành phố chuyên về chấn thương chỉnh hình để khám và điều trị. Tại đây bác sĩ cho em biết rằng em đã bị đứt dây chằng chéo gối trái. Em cần phẫu thuật để tái tạo lại dây chằng, nếu không về sau này em sẽ bị liệt. Khi biết được biết được tin này em cảm thấy hoang mang vô cùng, vì khi đó em còn rất trẻ, chỉ mới bước qua tuổi 23 thôi. Khi đó em được bác sĩ an ủi rằng: chỉ cần sau mổ 20 ngày em có thể đi lại được và sau thời gian 5-6 tháng em có thể chơi lại được các môn thể thao mà em thích. Được bác sĩ giải thích về tình hình bệnh tình của mình, phần nào đó em và gia đình cảm thấy an tâm hơn rất nhiều. Em về nhà cùng gia đình chuẩn bị tất cả từ sắp xếp công việc đến tiền nong cho một ca mổ. Và khi cầm trên tay tờ giấy chuyển viện hưởng Bảo hiểm y tế quay lại viện. Em được bác sĩ trưởng khoa khám lại và nói rằng chân em không phải mổ chỉ cần uống thuốc là khỏi. Nhưng em cảm thấy hoài nghi với cái giấy chuyển viện BHYT cầm trên tay của mình. Tại sao lại như vậy? Sao khi khám dịch vụ đã mất tới 2tr để chụp MIR thì được thông báo là thế này là thế kia. Lại một lần nữa em tới các bệnh viện khác trong thành phố để khám và họ đều đưa ra kết luận là chân em phải mổ. Em và gia đình đã quyết định mổ ở một bệnh viện đầu ngành ở khu vực phía nam về chấn thương chỉnh hình. Ở đây các bác sĩ đã nói vớ em và gia đình yên tâm ca mổ sẽ không có gí phức tạp, sau một thời gian em có thể chạy nhảy và chơi lại được thể thao mà em thích. Được bác sĩ nhận định như vậy em và gia đình cũng cảm thấy an tâm và lạc quan phàn nào. Em nhập viện với tinh thần lạc quan nhất , em chuẩn bị tất cả cho một tuần nằm viện.

Nhưng những điều không may mắn đã xảy ra, có vẻ như ca mỗ của em có vấn đề. Khi lúc đầu bác sĩ nói với em rằng: ca mổ sẽ kéo dài khoảng 2 tiếng, sau đó em sẽ được chuyển ra phòng hồi sức. Nhưng sự thật thì ca mổ đã kéo dài hơn 4 tiếng, trong quá trình mổ khi em hết thuốc tê và đã thức dậy khi nghe được câu hỏi của người bác sĩ chính mổ cho em hỏi một vị bác sĩ phẫu thuật cho một bệnh nhân khác cùng phòng mổ rằng: cái đinh vít này là đinh số mấy ? sao gắn nãy giờ không vừa. Nghe được câu hỏi này em bắt đầu thấy hoang mang. Em đã nghĩ rằng có lẽ bác sĩ này gặp vấn đề rồi. Tại sao lúc này đây còn đi hỏi câu này? Phải chăng bác sĩ chưa chuẩn bị tốt và chưa có kinh nghiệm trong ca mổ của mình. Và những điều không may đã xảy ra. Em không thể đi được trong vòng 1 tháng, mỗi bước đi của em đều nặng nề và đau buốt. Mỗi lần em tới viện em đều phải xách theo một bịch thuốc lớn vì cái chân của em còn sưng rất to. Nhưng khi tái khám các bác sĩ chỉ cho em uống thuốc và nói rằng chân em không có gì nghiêm trọng cả. Và em tiếp tục đi tập vật lí trị liệu. Thời gian trôi qua giúp chân em đỡ đau hơn so với trước, nhưng cảm giác đau thì luôn hiện hữu. Một lần nữa trong đầu em hình thành câu hỏi hoài nghi rằng: liệu chân em có thực sự ổn không? Và em nhận ra rằng mình cần tới một địa điểm khác để tìm một câu hỏi khách quan. Em được mọi người giới thiệu tới một phòng khám tư của các bác sĩ chuyên về y học thể thao. Ở đây em được các bác sỹ khẳng định rằng ca mổ của em đã không được thành công, và cái dây chằng gối trái của em đã bị đứt lại. Em cần được phẫu thuật để tái tạo lại dây chằng và cũng với một lời bảo đảm em sẽ chạy nhảy bình thường và sẽ chơi được những môn thể thao mà mình thích. Nhưng lần này em bắt đầu thấy hoang mang và lo lắng. Liệu bác sĩ có thể đem lại điều tốt đến với em không? Và lần này em và gia đình quyết định ra Hà Nội tìm đến một bệnh viện lới về chấn thương chỉnh hình ở khu vực phía bắc. Ở đây em được các bác sĩ cho chụp MRI, và kết luận rằng hình ảnh dây chằng không nhìn rõ và nói rằng chân em cứ để vậy đi không việc gì phải mổ lại cả. Và em đã chấp nhận điều đó. Em chấp nhận những cơn đau chợt đến, chợt đi như là số mệnh của mình vậy.

Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua và em mặc nhiên chấp nhận những cơn đau hoành hành có những lúc nhức nhói đến sợ hãi. Em không biết mình đã mất bao đêm mất ngủ với những cơn đau này. Và cách đây chừng một năm em may mắn gặp được một bác sĩ nhiệt tình khám bệnh cho mình trong một lần kiểm tra sức khỏe. Vị bác sĩ trẻ và nhiệt tình đã rất cởi mở hỏi thăm và chia sẻ những suy nghĩ, những băn khoăn của em về sức khỏe hiện tại và mong muốn của mình. Em đã được hướng dẫn chuyển viện lên tuyến trên, nơi có đủ điều kiện về chuyên môn và cơ sở vật chất để khám và điều trị cho bản thân mình. Ở đây em may mắn gặp được đội ngũ y bác sĩ nhiệt tình khám, điều trị và chăm sóc tốt cho em. Ca mổ thành công ngoài sự mong đợi của em. Sau 3 ngày mổ em đã có thể chống nạng đi lại được. Em cũng như gia đình cảm thấy mình may mắn vô cùng khi trời còn thương cho mình được gặp bác sĩ tốt về chuyên môn và y đức. Nhưng niềm vui đó không kéo dài được bao nhiêu sau thời gian tập nghỉ tập vltl để trở về với cuốc sống hàng ngày. Đi làm và đi học em bắt đầu nhận ra cái khớp gối của mình nó thật sự chưa được ổn lắm. Vì cái chân của em rất dễ bị khựng lại mỗi khi em cố gắng bước đều và chân mình chưa được thẳng dù chỉ là tương đối. Em gặp khó khăn khi co duỗi và em thường xuyên phải kê gối để có cảm giác thoải mái khi ngủ. Nhiều khi em vẫn bị đau nhức ở khớp gối tuy là ít hơn trước khi mổ lần hai rất nhiều nhưng nó vẫn còn hiện hữu và đôi khi em vẫn bị thức giấc vì những cơn đau chợt đến. Em đã gặp và trao đổi với bác sĩ phẫu thuật cho mình nhiều lần nhưng vấn đề vẫn không được giải quyết tận gốc. Và nhiều khi em có cảm giác mình đòi hỏi quá nhiều, và nó còn khiến em có cảm giác mình có vấn đề về tâm lý không? Có phải những cơn đau kéo dài trong khoảng thời gian qua đã ám ảnh mình tới hiện tại.

Nhưng bây giờ mọi chuyện đã ổn rồi, chân em đã hết đau nhức và em đang cố gắng tập luyện để có thể chạy nhạy tốt hơn trong thời gian tới.

Em cảm ơn anh rất nhiều vì đã đem lại cho em niềm vui, niềm hy vọng vào cuộc sống. Một lần nữa, em xin chúc anh nhiều sức khỏe để đem những kiến thức và kinh nghiệm của mình giúp đỡ người bệnh qua vượt qua mọi cơn đau của bệnh tật và đem niềm tin yêu cho mọi người.

SG, 18/04/2013
MS

Số lượt truy cập
vistor counter
Các thông tin trong website BacSiAnh.com chỉ có tính chất tham khảo. Người xem không được sử dụng các thông tin này để tự chẩn đoán hoặc điều trị. Nên tham khảo ý kiến bác sĩ chuyên khoa cho từng trường hợp cụ thể. Vui lòng ghi rõ nguồn BacSiAnh.com khi trích dẫn hay sử dụng các nội dung từ website này.